Ngọc Thuân tỏa sáng, nhưng bóng chuyền nam Việt Nam vẫn mắc “căn bệnh” cũ
Ngọc Thuân tỏa sáng, nhưng bóng chuyền nam Việt Nam vẫn mắc “căn bệnh” cũ
Trận ra quân chặng 2 SEA V Cup 2026 giữa đội tuyển bóng chuyền nam Việt Nam và Thái Lan đã kết thúc với một kịch bản đầy cảm xúc nhưng cũng không kém phần tiếc nuối. Dẫn trước 2-0, tưởng chừng chiến thắng đã nằm gọn trong tay, nhưng rốt cuộc, thầy trò huấn luyện viên trưởng lại phải nhận thất bại 2-3 chung cuộc. Trong bức tranh buồn ấy, chỉ có một điểm sáng le lói mang tên Ngọc Thuân – chủ công sinh năm 2001 đã có một màn trình diễn xuất thần.
Ngay từ những phút đầu tiên, khi hàng công của Việt Nam bị hệ thống chắn bóng của Thái Lan bóp nghẹt, chính Ngọc Thuân là người đứng lên gánh vác. Anh không chỉ giúp đội nhà lội ngược dòng ở set mở màn, mà còn là nhân tố chủ chốt tạo nên thế áp đảo trong set thứ hai. Những cú đánh uy lực từ vị trí số 4, những pha bóng sau vạch 3 mét khiến hàng phòng ngự đối phương rối loạn, cùng với những quả phát bóng mang hơi hướng “sát thủ” – tất cả đều được anh thể hiện một cách tròn trịa.
Kết thúc trận đấu, Ngọc Thuân bỏ túi 27 điểm, trở thành cầu thủ ghi nhiều điểm nhất bên phía đội tuyển Việt Nam. Nhìn vào chi tiết 20 điểm tấn công với hiệu suất 55%, 4 điểm chắn bóng và 3 điểm phát bóng trực tiếp, có thể thấy đây là một màn trình diễn toàn diện hiếm có. Anh là người chơi hay nhất, là linh hồn trong lối chơi, và là người truyền lửa cho các đồng đội bằng tinh thần chiến đấu máu lửa.
Tuy nhiên, chính sự phụ thuộc quá lớn vào Ngọc Thuân lại là con dao hai lưỡi. Khi trận đấu bước vào những set đấu quyết định, thể lực của chủ công này bắt đầu suy giảm. Các pha tấn công không còn bùng nổ như hai set đầu, trong khi những mũi đánh còn lại như Văn Quang, Hoàng Văn hay người vào thay thế chưa thể tạo ra sự chia lửa cần thiết. Thái Lan nhanh chóng nhận ra điều này, họ dồn toàn bộ hàng chắn vào vị trí của Ngọc Thuân và hóa giải gần như mọi pha tấn công của Việt Nam ở giai đoạn cuối trận.
Nhìn rộng ra, đây không phải là lần đầu tiên bóng chuyền nam Việt Nam rơi vào tình trạng “đội một người”. Từ những giải đấu quốc tế trước đây, khi chúng ta thiếu một phương án tấn công thứ hai thực sự đáng tin cậy, đối thủ chỉ cần khóa chặt ngôi sao số một là có thể vô hiệu hóa cả đội. Đây là bài toán chiến thuật mà ban huấn luyện cần sớm tìm lời giải, nếu không muốn những màn trình diễn xuất sắc của Ngọc Thuân chỉ mãi là “của để dành” cho những trận đấu đẹp nhưng thua.
Dẫu sao, ở tuổi 25, Ngọc Thuân đang bước vào độ chín của sự nghiệp. Với một chủ công toàn diện, tinh thần thép và khát khao chiến thắng, anh vẫn là niềm hy vọng lớn nhất của đội tuyển tại SEA V Cup 2026 cũng như các giải đấu sắp tới. Nhưng để hy vọng đó biến thành thành công thực sự, cần có nhiều hơn sự hỗ trợ từ các đồng đội và sự điều chỉnh hợp lý từ ban huấn luyện. Nếu không, “căn bệnh” quen thuộc này sẽ tiếp tục khiến bóng chuyền nam Việt Nam lỡ hẹn với vinh quang.